Translate

Libellés

découvert (110) thơ; văn; nhạc; ảnh chụp; Caroline Thanh Hương (68) photographie (59) ký ức Việt Nam (44) santé (36) nghe đọc truyện hay (35) touriste (35) science naturelle (29) événement (28) nhạc Việt (27) nhạc Phạm Đức Nghĩa (20) art culinaire (19) philosophie (15) psychologie (15) văn chương (14) xã hội (12) nhạc không lời (11) science (11) ảnh Hương Kiều Loan (10) science économique (9) đọc và nghe đọc truỵên hay (9) xã hội Mỹ (8) aventure (6) news (6) société (6) thơ Đỗ Quý Bái (6) économie kinh tế (5) lịch sử (5) show Caroline Thanh Hương (5) sử Việt Nam (5) art (4) du lịch (4) littérature vietnamienne (4) Education (3) littérature (3) thơ Trần trọng Thiện (3) Canada (2) Les Contes vietnamiens truyện cổ tích việt nam (2) cách làm thơ hay và đúng (2) histoire secrète (2) l'histoire de France (2) mythe (2) technologie (2) thơ Huy Văn (2) thơ Hư Hao (2) tùy bút Caroline Thanh Hương (2) văn (2) Cần Thơ (1) David Oïstrakh (1) Dì Bùi Lệ Khanh (1) Economie (1) Montréal (1) Petrus Ky (1) Phan Thuận Breton (1) Québec (1) Stephen Hawking (1) Thơ văn Nguyễn Kiề (1) Trung Tâm Giáo Dục Hồng Bàng (1) Tạp Chí Dân Văn (1) Văn Xuân Vũ (1) astuce (1) bình luận Thuỵ Khê (1) ca sĩ Phi Nhung (1) ca sĩ Phạm Khải Tuấn (1) chân dung France Gall (1) fashion Jean-Paul Gaultier (1) fashion áo dài Việt Nam (1) học tiếng anh (1) informatique (1) ingénierie (1) nhạc Ngô Hồng Quang (1) nhạc Phạm Mỹ Lộc (1) nhạc ngoại quốc (1) nhạc ngoại quốc Steve Earle (1) photographie Vu Cong Hien (1) sport (1) thơ Chẩm Tá Nhân (1) thơ Lê Quang Chiểu (1) thơ Nhất Hùng (1) thơ Thanh Thanh. (1) thơ Trần Văn Lương (1) truyện ngắn; thơ Trần Văn Lương (1) văn Huy Phương (1) văn Thế Lữ (1) văn Tràm Cà Mau (1) văn chương văn nghệ Đoàn Thế Ngữ (1) văn câu đối (1) văn Đoàn Xuân Thu (1) xem phim hay tiếng ngoại quốc (1) Đại Học Văn Khoa (1)
Affichage des articles dont le libellé est văn chương. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est văn chương. Afficher tous les articles

samedi 30 septembre 2017

Đọc truyện cổ tích và xem bộ ảnh chụp các đền chuà tại Ấn Độ.

tt

 Kính gửi quý anh chị những hình ảnh lạ mắt về những công trình kiến trúcx khá độc đáo của nước Ấn Độ.

Qua đó, ta nhìn thấy sự chói mắt của màu sắc của các hình tượng.

Đọc thêm tài liệu dưới đây, ghi lại cho thấy đây là những dấu tích rất xưa, có thể đến 1500 năm trước thiên chúa giáo.

Nơi đây người đi hành hương thật đông đảo và điều làm người ta ngạc nhiên nhất là có những con voi được dùng để rửa tội cho người đến viếng.

 Caroline Thanh Hương





Plus d'infos : https://positivr.fr/temple-hindou-min... Voici le Temple de Mînâkshî, un édifice imposant et haut en couleurs érigé en l’an 600. Situé dans la vieille ville de Madurai, il est constitué de 14 tours, dont une de 52 mètres, et est dédié à la déesse hindoue Mînâkshî, et à Shiva, son époux. La toiture illustre d’anciens textes mythologiques parfois vieux de 1 500 ans av. J.-C., et les détails sculpturaux sont impressionnants (végétation, animaux, dieux, démons…). À l’intérieur, deux sanctuaires, un pour chaque divinité, et chaque soir une procession a lieu devant les pèlerins, venus par dizaine de milliers. Repeint tous les 12 ans, il est considéré comme le Taj Mahal du sud de l’Inde. Seul bémol, des éléphants y sont toujours utilisés pour la bénédiction Alors si vous passer en Inde, n’hésitez pas à passer par le Tamil Nadu pour admirer cette merveille !


Inde : le temple de Mînâkshî est un immense édifice coloré hindou

Dans le sud de l'Inde, le temple dédié à la déesse Mînâkshî est visité chaque jour par des milliers de pèlerins. Son architecture est exceptionnelle.
En Inde, dans la vieille ville de Madurai, se trouve l’un des plus vastes et des plus somptueux édifices religieux au monde :  le temple de Mînâkshî, érigé en l’an 600. Véritable prouesse architecturale toute en couleurs, le temple accueille chaque jour près de 15 000 pèlerins. Découverte.
Les temples indiens sont la plupart du temps érigés en l’honneur des dieux hindous et sont connus pour être des lieux particulièrement parfumés à l’encens, et surtout, très colorés. Les toitures de ces temples, à l’architecture si particulière, sont de véritables œuvres sculpturales.

Elles sont en fait des sortes de frises qui dépeignent, notamment, des épopées de textes parmi les plus anciens de la mythologie hindoue, dont certains remontent jusqu’à 1 500 av. J.-C. Parmi eux, le Mahabharata, mais aussi le Ramayana.

Ce temple est dédié à la déesse Mînâkshî, un avatar de la déesse Pârvatî, l’épouse de Shiva, ainsi qu’à Shiva lui-même, sous son avatar Sundareshvara (le beau seigneur). C’est l’un des rares édifices religieux en Inde à faire honneur à un personnage féminin du panthéon hindou.

Le temple comporte deux sanctuaires, l’un pour Mînâkshî, l’autre pour Shiva. Chaque soir, une procession a lieu devant les pèlerins. La statue de Sundareshvara est apportée dans la pièce argentée de Mînâkshî, avant de retrouver son sanctuaire à la prière du matin.

L’imposante architecture du temple est un magnifique hommage au savoir-faire dravidien. Les détails sculpturaux sont impressionnants : on y discerne de la végétation, des animaux, des dieux… mais aussi des démons.

Les quatre entrées du temple sont disposées selon les quatre points cardinaux : le Nord, le Sud, l’Est et l’Ouest.

Au total, on dénombre sur le site 14 tours, la plus haute mesurant 52 mètres. Le temple a été détruit en l’an 1 300 par les envahisseurs musulmans, avant d’être reconstruit 250 ans plus tard.

Le temple de Mînâkshî est repeint tous les 12 ans et est considéré, de par sa beauté architecturale, comme le Taj Mahal du sud de l’Inde.


Alors, si vous vous rendez en Inde, n’hésitez pas à faire un détour par le Tamil Nadu pour admirer cette merveille. Seul bémol, toutefois, des éléphants y sont toujours utilisés afin de « bénir » les pèlerins.

Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam

Ngày xưa có hai vợ chồng một nhà nghèo đói nọ, có một đứa con, chừng mười một, mười hai tuổi nhưng thông minh lanh lợi hơn người. Thiếu ăn, nhà ấy thường phải đâm đầu đi vay nợ. Một năm nọ, trời làm đói kém, hai vợ chồng phải vay nhà Bá cả vốn lẫn lãi là ba mươi quan. Tuy hạn vay đã hết, họ vẫn không thể góp đủ số tiền để trả. Chủ nợ mấy lần cho người đến đòi, hai vợ chồng nhà ấy một van nài xin khất.
Một hôm, đích thân cụ Bá tới nhà thúc nợ. Lúc tới nhà thấy đứa bé đang ngồi chơi một mình ở sân, hắn hỏi ngay:
- Bố mẹ mày đâu.
Thấy em bé làm thinh, hắn lại hỏi dồn:
- Có phải bố mẹ mày trốn nợ hay đi đâu thì phải nói cho thật?
Bấy giờ em bé mới lên tiếng:
- Bố tôi đi chém cây sống trồng cây chết. Mẹ tôi đi bán gió mua que.
Nghe nói, cụ Bá đứng ngẩn người, chẳng hiểu ra làm sao cả, lại hỏi dồn một thôi. Em bé tủm tỉm cười:
- Ông cứ đoán đi, dễ lắm mà!
Thấy cụ bá lại hỏi nữa, em bé nói:
- Nếu ông không đoán ra thì phải cho tôi gì, tôi giảng cho.
- Mày cứ giảng đi, nếu đúng, có bao nhiêu tiền nợ nhà mày tao tha cho tất.
- Có thật không? Ông không nói chuyện đưa trâu qua đò đấy chứ.
Cụ Bá dõng dạc:
- Lời tao là lời vàng ngọc, mày lại khinh tao à?
- Nếu thế thì tôi phải đi mời một người làm chứng mới được!
Lão chủ nợ nghĩ bụng: - "Thằng này cũng đáo để lắm, nhưng ta cũng phải kiếm cách gì giã lã với nó cho qua, chả lẽ nói rồi lại thôi". Vừa thấy có một con mối đang bò ra đớp mồi, lão bèn nói:
- Con mối kia cũng làm chứng được đấy, mày cứ giảng đi, nếu đúng, tao hứa sẽ xóa nợ cho nhà mày.
Bây giờ em bé mới thong thả nói:
- Bô tôi đi cấy, đi cấy chả phải chém cây sống, trồng cây chết là gì. Còn mẹ tôi thì bán quạt mua tre, bán quạt mua tre chả phải "bán gió mua que" là gì.
Thấy em bé giải đáp đúng, cụ Bá khen nó một câu rồi ra về.
*
Mấy hôm sau nữa, cụ Bá lại cho người đến đòi nợ. Lúc này bố em bé ở nhà. Thấy bố nó phải năn nỉ xin khất, em bé nói riêng với bố:
- Bố không cần phải khất khứa gì nữa. Hôm nọ cụ Bá đã hứa cho con tất cả nợ rồi đấy.
Người nhà của cụ Bá mắng:
- Trẻ con nói nhảm nhí, ai lại cho không mày, chứng cớ đâu?
- Có chứng cớ hẳn hoi tôi mới nói.
- Thế thì chứng cớ đâu?
- Trước mặt cụ Bá tôi sẽ đưa.
Cãi nhau một hồi, người đòi nợ tức mình, nói:
- Thôi, tao không thèm nói chuyện với trẻ con. Còn ông, ông hãy liệu trả đi, nếu không thì mời ông lại quan.
Nói đoạn, hắn vùng vằng ra về.
Khi người đòi nợ ra khỏi nhà, người bố mới quay trở lại hỏi con:
- Chứng cớ là thế nào con hãy nói bố nghe. Đừng có dại mà chơi với lửa đấy con ạ!
Em bé bèn kể lại đầu đuôi câu chuyện hôm nọ rồi nói:
- Bố đừng lo trả nợ nữa, cứ để mặc con!
Cuối cùng rồi chủ nợ cũng buộc con nợ đi hầu kiện. Lên đến công đường, đã nghe quan đập bàn mắng bị cáo:
- Tên kia, mày quỵt nợ của cụ Bá đây phải không?
Nghe theo lời dặn của con, bị cáo đáp:
- Bẩm quan, cụ Bá đã hứa cho con tôi số nợ ấy, chứ tôi không dám quỵt.
Cụ Bá nói:
- Anh đừng nói láo. Tôi hứa cho con anh bao giờ? Chứng cớ như thế nào? Xin quan cho đòi thằng bé lên hỏi thử.
Quan lập tức cho lính đòi em bé đến. Trước mặt mọi người em bé kể lại đầu đuôi câu chuyện hôm nọ mình nói chuyện với cụ Bá như thế nào, cụ Bá hứa cho những gì, v.v... Nghe xong, quan hỏi:
- Vậy lúc ấy có ai làm chứng cho câu nói của cụ Bá hứa cho mày hay không?
- Bẩm quan, có kẻ làm chứng phân minh. Chính lúc ấy cụ Bá trỏ vào con mối đang leo cột nhà bảo nó làm chứng. Có vậy tôi mới giải đố cho cụ ấy
Nghe nói vậy, cụ Bá vội cướp lời:
- Mối đậu đũa cả chứ làm gì có mối leo cột nhà.
Quan liền phán:
- Như vậy lúc ông hứa với nó quả thị có con mối làm chứng, thế là đủ. Vậy ông phải làm theo lời đã hứa.
Cụ Bá cứng họng tiu nghỉu đi ra. Còn cha con nhà nọ ra về sung sướng vì thắng lợi[1].
KHẢO DỊ
Truyện trên có một dị hản là truyện Vũ Công Duệ: Vũ Công Duệ thuở nhỏ, bố mẹ rất nghèo. Một hôm cả nhà đi vắng chỉ có một mình ông. Có một chủ nợ tới đòi nợ, cũng hỏi cha mẹ ông đi đâu. Đáp:
- "Bố tôi đi giết người, mẹ tôi đi cứu người". Người chủ nợ hỏi gặng nhưng ông không đáp. Sau hắn dỗ ông nói thật sẽ tha nợ cho. Ông đưa ra một cục đất dẻo bảo người chủ nợ in bàn tay vào làm tin. Đoạn ông cho hắn biết: - "Bố tôi di nhổ mạ chả là đi giết người là gì; mẹ tôi đi cấy, chả phải đi cứu người là gì".
Hôm khác chủ nợ lại tới đòi ông đưa miếng đất có in bàn tay của hắn ra làm hắn cứng lưỡi[2].
Mô-típ trên cũng rất phổ biến ở nhiều nước trên thế giới. Sau đây là một số truyện.
Truyện của Pháp vùng Pi-các-đi (Picardie):
Một ông chúa sai đầy tớ đi đến các nhà đòi nợ. Đến một nhà nọ chỉ có một đứa bé giữ nhà. Người đòi nợ hỏi: - "Bố mày đâu?" Đáp: - "Bố tôi đi săn: những gì giết được ông để lại, những gì không giết được ông mang về". Người kia không làm sao hiểu nổi nhưng cũng không thể cạy miệng em bé, đành về báo lại cho Chúa biết. Chúa lại sai người kia đến bảo tha hết nợ cho nhà em bé nếu nó giải đáp cho câu ấy. Em bé nói: - "Bố tôi săn rận".
Truyện trên cũng phổ biến ở Nam Âu như Ý (Italia), Thụy-sĩ (Suisse) và Ti-rôn (Tyrols). v.v...
Một quyển khác Vua Xa-lô-mông và Mác-côn phổ biến ở nhiều nước châu Âu tuy rằng mỗi vùng kể khác nhau một vài chi tiết:
Vua Xa-lô-mông đi săn qua nhà Mác-côn, nghỉ lại đây, và hỏi anh này một số câu hỏi. Anh ta trả lời theo kiểu câu đố làm cho vua ngạc nhiên. Vua lần lượt hỏi: - "Bố mày đâu, mẹ mày đâu, anh mày đâu?" v.v... Trả lời: - "Bố tôi ở ngoài đồng, ông ta làm một thiệt hại thành hai". Vua chịu, không hiểu nổi, bắt anh giải. Anh cho biết: bố anh ở ngoài ruộng muốn rấp một con đường đi băng qua ruộng ấy, nên cắm gai góc ở đường, và kết quả là người ta lại đi ra hai bên thành thêm hai lối không trồng trọt được. Về mẹ thì Mác-côn đáp: - "Mẹ tôi đến làm cho bà hàng xóm cái điều mà bà ta không tự làm lấy được" (tức là vuốt mắt cho bà hàng xóm chết, việc đó không có ai tự làm cho mình bao giờ)[3]. Về anh. Mác-côn đáp (gần giống với câu trong truyện trên): - "Anh tôi ngồi ở ngoài nhà, gặp ai là giết tất" (tức là bắt rận). Về truyện kể vua Xa-lô-mông và Mác-côn còn xem thêm ở Khảo dị truyện số 84.
Một truyện của Ấn-độ:
Ma-hăng-sa-da đi tìm một người vợ tương lai. Trên đường anh gặp một cô gái đẹp thuộc đẳng cấp cao hơn và có vẻ khiêm tốn. Qua câu chuyện, anh biết tên cô là Vi-xa-ka. Tìm cách thử xem cô có thông minh không, anh hỏi: - "Bố cô đi đâu?". Cô đáp: - "Bố tôi đi làm một đường thành hai đường" (gần giống với truyện trên có nghĩa là ông ta đi kiếm cành cây và búi gai để rấp con đường; nhưng cũng vì thế mà thành ra có hai đường[4].
Truyện của A-rập (Arabie):
Một người nọ dự định sẽ lấy làm vợ cô gái nào trả lời được câu đố "8, 4, 2." của anh. Anh hỏi nhiều người, ai cũng trả là "14". Một hôm đi đêm gặp một người cõng một cô gái đẹp như trăng rằm. Anh đem câu ấy ra hỏi, cô trả lời: 8 là vú chó cái, 4 là vú lạc đà cái, 2 là vú đàn bà". Anh bèn hỏi cô làm vợ.
Hôm cưới, người của nhà chồng hỏi cô: -"Bố cô ở đâu?". Đáp "Bố tôi làm gần cái đã xa và làm xa cái đã gần". Lại hỏi: - "Mẹ cô ở đâu?". - "Mẹ tôi chặt một linh hồn thành hai". Lại hỏi: - "Anh ruột ở đâu?" - "Anh tôi giữ mặt trời.".
Người nhà về báo lại, chàng rể đoán biết đó là bố cô ấy kết nghĩa với một bộ lạc chống lại một bộ lạc khác. Mẹ cô ấy đang đi đỡ đẻ cho một người đàn bà. Anh cô ấy đi chăn súc vật và đang chờ mặt trời lặn để trở về, v.v...[5]
Truyện của người Ma-rốc (Maroc) cũng gần như trên: Mẹ tôi làm cho một linh hồn ra khỏi linh hồn (đỡ đẻ) và anh tôi thì phải đưa kẻ không trở lại nữa (dẫn người chết ra mồ).
Truyện ở Băng-la-dex (Bangladesh): Mẹ tôi đi làm hai người từ một người (đỡ đẻ).
Truyện của người Ka-bi-lơ (Kabyles): mẹ tôi đi nhìn kẻ mà nó chưa nhìn thấy bao giờ (một đứa mới đẻ).
Truyện Ấn-độ ở Ban-nu (Bannoue): cha tôi đi ngăn cách đất với đất (đào huyệt chôn ma).
Truyện Ấn-độ từ Ca-sơ-mia (Cachemire): Mẹ tôi đi bán lời nói (làm mối)[6]
Vân vân...
 
[1] Theo Nguyễn Văn Ngọc. Sách đã dẫn.
[2] Theo Tài trẻ nước Nam.
[3] Một dị bản khác kể: Về mẹ thì Mác-côn trả lời: - "Mẹ tôi nấu một nồi bánh đã ăn hết", nghĩa là trước đó bà vay bánh để ăn và đã ăn hết, nay nấu nồi khác để trả nợ.
[4] Một dị bản khác kể như sau: Ma-hăng-sa-đa hỏi người vợ tương lai: - "Bố cô làm gì?" - Bố tôi làm một thành hai". - "Ông ấy cày phải không?" - "Vâng" - "Cày ở đâu?" - "Ở nơi mà ai đến đó đều không trở về" - "Ở bãi tha ma phải không?" - "Vâng".
[5] Theo Bát-xê (Basset), tập II, sách đã dẫn.
[6] Đều theo Cô-xcanh (Cosquin). Sách đã dẫn.

Tới thăm 15 ngôi chùa đẹp nhất Ấn Độ

Ấn Độ là nơi có nhiều ngôi chùa với kiến trúc đa dạng bậc nhất thế giới, 15 ngôi chùa dưới đây chắc chắn sẽ làm bạn muốn đến Ấn Độ ngay lập tức.
Toi tham 15 ngoi chua dep nhat An Do - Anh 1
Chùa Anantha Padmanabhaswamy, Kerala: Nằm ở Thiruvananthapuram, đây là ngôi chùa đặc biệt nhất trên thế giới. Ngôi chùa này dát rất nhiều vàng, kim cương, đá quý,…
Toi tham 15 ngoi chua dep nhat An Do - Anh 2
Chùa Tirumala Tirupati Venkateshwara, Andhra Pradesh: Những tín đồ đã làm cho ngôi chùa này thành ngôi chùa với kiến trúc đặc biệt thứ hai của Ấn Độ. Điều đặc biệt, bên trong ngôi chùa chứa đựng trong mình hàng tấn vàng từ người dân dâng cúng.
Toi tham 15 ngoi chua dep nhat An Do - Anh 3
Chùa Sai Baba, Shirdi: Đây không chỉ là ngôi chùa với kiến trúc độc đáo, sang trọng mà còn là một trong những địa điểm thiêng liêng nhất của những người hành hương trên khắp thế giới. Ngôi chùa này cũng là nơi mà mọi người từ các tôn giáo khác nhau đến để có phước lành.
Toi tham 15 ngoi chua dep nhat An Do - Anh 4
Chùa Siddhi Vinayak, Mumbai: Nếu bạn đến Mumbai, đây là nơi bạn phải đến đầu tiên trong danh sách các nơi tham quan. Tại sao vậy? Bởi vì vẻ bề ngoài sang trọng và số tiền mọi người dâng cúng cho ngôi đền khiến nhiều người choáng ngợp.
Toi tham 15 ngoi chua dep nhat An Do - Anh 5
Chùa Vàng, Punjab: Khi mái vòm dát vàng chiếu sáng vào ban đêm và bạn nghe những bài hát của nhà sư Granth Sahib (cuốn sách thánh của người Sikh), nó sẽ tạo ra một tác động kỳ diệu đến tâm trí bạn. Nếu bạn định tham quan Punjab, bạn nên đến Amritsar để thăm đền này.
Toi tham 15 ngoi chua dep nhat An Do - Anh 6
Chùa Meenakshi, Madurai: Bất kỳ cuộc thi nào có thể được tổ chức giữa các ngôi chùa giàu nhất ở Ấn Độ thì các ngôi chùa, ngôi đền ở phía nam của Ấn Độ sẽ nhận được giải thưởng tối đa. Và khi bạn đến Meenakshi bạn sẽ được thưởng ngoạn những vẻ đẹp tuyệt vời từ kiến trúc rất độc đáo và đáng yêu của nó.
Toi tham 15 ngoi chua dep nhat An Do - Anh 7
Chùa Vaishno Devi, Jammu: Là ngôi chùa giàu có và sang rất sang trọng, ngôi chùa này là nơi thiêng liêng thứ hai ở Ấn Độ sau Tirupati. Ngôi chùa với màu trắng tinh khôi tọa lạc giữa các ngọn núi sẽ làm dịu mát tâm trí, linh hồn cho mỗi ai khi đến đây.
Toi tham 15 ngoi chua dep nhat An Do - Anh 8
Chùa Kashi Vishwanath, Varanasi: Ngôi chùa này không chỉ có kiến trúc độc đáo, mà sự thiêng liêng của nó cũng làm cho những người hành hương giàu lòng sùng kính tìm đến. Đây được xem là một trong những ngôi chùa giàu nhất, sang trọng nhất thế giới.
Toi tham 15 ngoi chua dep nhat An Do - Anh 9
Chùa Jagannath, Puri: Rất nhiều tín đồ ở rải rác trên khắp thế giới đã đóng góp xây dựng ngôi chùa này và hàng ngày tiếp tục có rất nhiều người dâng cúng.
Toi tham 15 ngoi chua dep nhat An Do - Anh 10
Chùa Somnath, Gujarat: Phần lớn thu nhập của những ngôi chùa đến từ những người mộ đạo. Đặc biệt ngôi chùa này lại được rất nhiều tín đồ đến thăm và công đức.
Toi tham 15 ngoi chua dep nhat An Do - Anh 11
Chùa Guruvayurappan, Kerala: Ngôi chùa này có diện tích khoảng 230 mẫu Anh, gần 40 đến 50 nghìn người ghé thăm mỗi ngày. Hãy tưởng tượng sự hấp dẫn của ngôi chùa bởi kiến trúc và những điều đặc biệt ở đây.
Toi tham 15 ngoi chua dep nhat An Do - Anh 12
Chùa Sabarimala Ayyappa, Kerala: Ngôi chùa là chỉ có đàn ông được phép vào trong, với sự linh thiêng và sang trọng của ngôi chùa mà hàng ngày rất nhiều người đến thăm quan và hành lễ.
Toi tham 15 ngoi chua dep nhat An Do - Anh 13
Chùa Mahalaxmi, Kohlapur: Đây là một trong những ngôi chùa độc đáo nhất của Ấn Độ nhưng nó cũng là một trong những nơi thánh thiện nhất, trang nghiêm và sang trọng bậc nhất.
Toi tham 15 ngoi chua dep nhat An Do - Anh 14
Chùa Swaminarayan Akshardham, Delhi: Bạn sẽ cảm thấy tự hào nếu được đến thăm quan ngôi chùa đẹp bậc nhất thế giới này, theo sách kỷ lục Guinness, ngôi chùa này cũng là một trong những mẫu kiến trúc nổi bật nhất thế giới.
Toi tham 15 ngoi chua dep nhat An Do - Anh 15
Chùa Lingaraj, Orissa: Là kiến trúc Orissa đặc biệt, bạn như lạc vào mê cung sang trọng khi đến thăm quan chiêm bái.
Nguyễn Ngân/VOV.VN


mercredi 2 août 2017

Nguyễn Bính và bài Chân Quê.

tt
 Kính mời quý anh chị đọc bài văn học viết về Nguyễn Bính.
Caroline Thanh Huong


Đọc “Chân Quê” của Nguyễn Bính


TRẦN MỸ GIỐNG 




Trong phong trào thơ mới 1930 – 1945, Nguyễn Bính có một vị trí riêng. Thơ ông vừa hiện đại, vừa truyền thống, mà thơ hiện đại rất hay, nhưng thơ truyền thống vẫn là nổi trội. Cùng viết về đồng quê, nhưng Đoàn Văn Cừ, Bàng Bá Lân, Anh Thơ… thiên về mô tả các bức tranh quê chân thực, còn Nguyễn Bính lại đi sâu diễn tả cái tình quê thấm đẫm hồn quê.

Chân quê là một bài thơ tiêu biểu về cái hồn quê của Nguyễn Bính. Có thể coi Chân quê là một tuyên ngôn sống, tuyên ngôn nghệ thuật của ông. Xuyên suốt quá trình sáng tác của mình, ông đã trung thành với tuyên ngôn đó.


Hôm qua em đi tỉnh về 

Đợi em ở mãi con đê đầu làng 

Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng 

áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi

Nào đâu cái yếm lụa sồi? 

Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân? 

Nào đâu cái áo tứ thân? 

Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen? 

Nói ra sợ mất lòng em 

Van em em hãy giữ nguyên quê mùa 

Như hôm em đi lễ chùa 

Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh 

Hoa chanh nở giữa vườn chanh 

Thày u mình với chúng mình chân quê 

Hôm qua em đi tỉnh về 

Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều.


Đọc bài thơ, hình ảnh chàng trai đứng trước bi kịch muốn níu giữ vẻ đẹp chân quê ở người yêu đi tỉnh về bị ảnh hưởng của lối sống phương Tây xa lạ mà không được, cứ ám ảnh người đọc khôn nguôi. Tình yêu của trai gái quê vốn dản dị, gắn bó với những truyền thống thôn quê, từ lời ăn tiếng nói đến cách ăn mặc, lối sống của người quê. Người yêu đi tỉnh chơi, chàng trai bồn chồn mong đợi, chàng ra tận con đê đầu làng đón người yêu. Con đê là vật bảo vệ xóm làng, cũng là nơi diễn ra các sinh hoạt của dân quê, là hình ảnh quen thuộc của thôn quê. Tâm trạng mong đợi, bồn chồn của chàng trai trong khung cảnh làng quê được nhấn mạnh ở từ “Đợi” và “mãi” :


Hôm qua em đi tỉnh về 

Đợi em ở mãi con đê đầu làng


Nhưng chàng bất ngờ, ngỡ ngàng về sự thay đổi trong cách ăn mặc của cô gái. Trước mắt chàng, người yêu trở thành như người xa lạ:

Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng 

áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi


Khăn nhung, quần lĩnh, áo cài khuy bấm là những thứ xa lạ với thôn quê. Những sản phẩm của thành thị, đặc biệt cái khuy bấm bé nhỏ được sản xuất bằng máy móc tiêu biểu cho cách trang phục - lối sống thị thành, giữa khung cảnh làng quê bỗng trở nên xa lạ, kệch kỡm trước mắt chàng trai. Tuy vậy, đó cũng mới chỉ là sự thay đổi bên ngoài, cái đáng sợ hơn là sự thay đổi bên trong tâm hồn cô gái quê. Chỉ với từ rộn ràng, Nguyễn Bính đã thể hiện hết sức rõ ràng sự thay đổi không chỉ ở tiếng sột soạt của “khăn nhung, quần lĩnh” mà còn là sự thay đổi về mặt tinh thần của cô gái. Từ rộn ràng gợi cho người đọc hình ảnh cô gái đang sung sướng, hí hởn, thích thú với trang phục mới lạ của mình. Chính cái sự thay đổi bên trong của người yêu làm chàng trai đau khổ. Cố nén lòng mình, chàng vẫn không thể dấu được thái độ trách móc người yêu, dù là trách móc nhẹ nhàng. “áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi” là lời than của chàng trai, cũng có thể hiểu là lời trách nhẹ nhàng đối với người yêu. Thường những người yêu nhau tự xưng với nhau là “em” và “anh”. Chàng trai dùng đại từ nhân xưng “tôi” với người yêu đã thể hiện rõ ý trách móc của mình. Chàng trai còn thể hiện sự trách móc, xót xa, đau khổ trước sự thay đổi của người yêu và sự nuối tiếc những nét đẹp thôn quê qua một “xeri” câu hỏi “Nào đâu”:


Nào đâu cái yếm lụa sồi? 

Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân? 

Nào đâu cái áo tứ thân? 

Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen?


Chàng trai đã dùng yếm lụa sồi, dây lưng đũi, áo tứ thân, khăn mỏ quạ, quần nái đen là những sản phẩm quen thuộc đặc trưng cho thôn quê để đối trọng lại những khăn nhung, quần lĩnh, áo cài khuy bấm là những trang phục biểu trưng của thành thị. Chàng trai cố níu giữ nét quê dù biết không thể được. Cái khuy bấm, cái khăn nhung, cái quần lĩnh nào có tội tình gì. Cái đáng trách là người dùng nó không phù hợp với hoàn cảnh. Một cô “tân thời” giữa những người dân quê dản dị không những không hoà đồng mà còn trở nên xa lạ, khó chấp nhận trước mắt dân quê, nhất là khi cô “tân thời” đó vốn là cô gái chân quê. Nhận thức rõ được điều đó, chàng bèn thay đổi thái độ, ứng xử phù hợp với thực tế. Từ xưng “tôi”, chàng trở lại xưng “anh” với người yêu. Điều đó đã thể hiện rõ quá trình “xuống thang” của chàng trai:


Nói ra sợ mất lòng em 

Van em em hãy giữ nguyên quê mùa 

Như hôm em đi lễ chùa 

Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh


Câu “Như hôm em đi lễ chùa” dùng nhiều thanh bằng, đặc biệt từ “đi” - từ thứ tư câu lục thường là thanh trắc thì tác giả lại dùng thanh bằng, làm sắc thái tình cảm thay đổi rõ rệt, từ trách móc xuống van xin. Theo luật thơ lục bát, từ thứ tư câu lục và từ thứ tư câu bát luôn phải là thanh trắc và phải niêm với nhau. ở câu thơ này Nguyễn Bính lại dùng thanh bằng (chính xác là “thanh ngang”), nhưng khi đọc ta thấy nó rất tự nhiên và thú vị. Bằng bốn “thanh ngang”, một thanh bằng và một thanh trắc, Nguyễn Bính đã giữ cho câu thơ đảm bảo luật cân bằng thanh một cách tài tình, đem đến cho bạn đọc cảm xúc thẩm mỹ rõ rệt. Đó là sự kết hợp hài hoà giữa thể thơ truyền thống và thơ mới, một sự phá cách – biến thể có hiệu quả cao.


Cách nói của chàng trai qua đoạn thơ này thật nhẹ nhàng, dè dặt, ý tứ, tế nhị, bộc lộ tình yêu tha thiết đến tội nghiệp, chân thành mộc mạc mà thấm thía của mình đối với người yêu. Cách nói ấy rất gần gũi với cách nói của ca dao.


Không dừng lại ở van xin người yêu hãy chiều mình, chàng trai còn nhắc nhở, khuyên nhủ người yêu hãy giữ lấy những truyền thống tốt đẹp, giữ lấy cái gốc nhân bản của quê hương mà cha ông đã tạo dựng lên:


Hoa chanh nở giữa vườn chanh 

Thày u mình với chúng mình chân quê.


Truyền thống tốt đẹp lâu đời, đạo lý dân tộc mà chàng trai viện dẫn để khuyên nhủ người yêu thật có sức thuyết phục đối với người xứ quê. “Hoa chanh nở giữa vườn chanh” là cách nói ẩn dụ, nhưng cũng thể hiện một quy luật tự nhiên khẳng định “Thày u mình với chúng mình chân quê”. Lối nói ấy gửi gắm thông điệp hãy biết quý trọng và gìn giữ truyền thống của cha ông, đừng để bị cám dỗ bởi lối sống xa lạ với dân tộc.

Bài thơ khép lại bằng hai câu:


Hôm qua em đi tỉnh về 

Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều.


“Hôm qua” được láy lại nhấn mạnh chuyện đổi thay của cô gái đã là chuyện quá khứ, nhưng quá khứ ấy chưa xa, sự đổi thay đó diễn ra chỉ một lần đi tỉnh về càng làm chàng trai chua xót, đau khổ. “Hôm qua” ở đầu bài thơ là tâm trạng phấn khởi, háo hức, phấp phỏng mong đợi người yêu với tình cảm thiết tha, êm ấm. “Hôm qua” ở cuối bài lại là sự chua xót, đau khổ, nuối tiếc “Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều” ở người yêu. Hình ảnh ẩn dụ “Hương đồng gió nội” thể hiện cái tình quê, hồn quê khá sắc nét, là một cảm xúc tiêu biểu trong hồn thơ Nguyễn Bính.



Bài thơ chất chứa niềm lo âu, băn khoăn, day dứt và dự cảm về những đổi thay nhanh chóng đến đáng sợ của những gì vốn mang đậm bản sắc quê hương, dân tộc. Cả bài thơ được cấu tạo theo nhịp đi 2/2 đều đều, nhịp nhàng, dàn trải thể hiện các cung bậc tình cảm khác nhau mà thuỷ chung, thì câu “Thày u mình với chúng mình chân quê” bỗng đổi nhịp 3/3/2 giống như một sự “đảo phách” đã tạo lên hiệu quả có sức nặng khẳng định truyền thống tốt đẹp của dân quê. Hãy giữ gìn những truyền thống tốt đẹp của cha ông, dân tộc là lời nhắn gửi của tác giả qua bài Chân quê, đến nay vẫn còn nguyên giá trị.

lundi 24 avril 2017

Chủ đề: Dòng văn học Pháp ngữ trong văn học Việt Nam.

Chẳng biết còn bao lâu nữa , tiếng Việt mà chúng ta còn sử dụng để viết cho nhau đọc còn được lưu truyền.
Lịch sử đã sang trang với những thay đổi hoàn toàn ngoài tầm tay người dân Việt, hôm nay tôi gửi đến quý anh chị bài sưu tầm văn học để tìm lại chút kỷ niệm về văn chương của nước ta, nếu còn trong tâm tưởng.
Caroline Thanh Hương