Translate

Libellés

découvert (110) thơ; văn; nhạc; ảnh chụp; Caroline Thanh Hương (68) photographie (59) ký ức Việt Nam (44) santé (36) nghe đọc truyện hay (35) touriste (35) science naturelle (29) événement (28) nhạc Việt (27) nhạc Phạm Đức Nghĩa (20) art culinaire (19) philosophie (15) psychologie (15) văn chương (14) xã hội (12) nhạc không lời (11) science (11) ảnh Hương Kiều Loan (10) science économique (9) đọc và nghe đọc truỵên hay (9) xã hội Mỹ (8) aventure (6) news (6) société (6) thơ Đỗ Quý Bái (6) économie kinh tế (5) lịch sử (5) show Caroline Thanh Hương (5) sử Việt Nam (5) art (4) du lịch (4) littérature vietnamienne (4) Education (3) littérature (3) thơ Trần trọng Thiện (3) Canada (2) Les Contes vietnamiens truyện cổ tích việt nam (2) cách làm thơ hay và đúng (2) histoire secrète (2) l'histoire de France (2) mythe (2) technologie (2) thơ Huy Văn (2) thơ Hư Hao (2) tùy bút Caroline Thanh Hương (2) văn (2) Cần Thơ (1) David Oïstrakh (1) Dì Bùi Lệ Khanh (1) Economie (1) Montréal (1) Petrus Ky (1) Phan Thuận Breton (1) Québec (1) Stephen Hawking (1) Thơ văn Nguyễn Kiề (1) Trung Tâm Giáo Dục Hồng Bàng (1) Tạp Chí Dân Văn (1) Văn Xuân Vũ (1) astuce (1) bình luận Thuỵ Khê (1) ca sĩ Phi Nhung (1) ca sĩ Phạm Khải Tuấn (1) chân dung France Gall (1) fashion Jean-Paul Gaultier (1) fashion áo dài Việt Nam (1) học tiếng anh (1) informatique (1) ingénierie (1) nhạc Ngô Hồng Quang (1) nhạc Phạm Mỹ Lộc (1) nhạc ngoại quốc (1) nhạc ngoại quốc Steve Earle (1) photographie Vu Cong Hien (1) sport (1) thơ Chẩm Tá Nhân (1) thơ Lê Quang Chiểu (1) thơ Nhất Hùng (1) thơ Thanh Thanh. (1) thơ Trần Văn Lương (1) truyện ngắn; thơ Trần Văn Lương (1) văn Huy Phương (1) văn Thế Lữ (1) văn Tràm Cà Mau (1) văn chương văn nghệ Đoàn Thế Ngữ (1) văn câu đối (1) văn Đoàn Xuân Thu (1) xem phim hay tiếng ngoại quốc (1) Đại Học Văn Khoa (1)

jeudi 18 juin 2015

Chủ đề Cha với thơ Trần Văn Lương, show Hùng Lê, thơ Đỗ Quý Bái, Nguyễn Thành Nhơn, Trần Trọng Thiện, nhạc LMST.

Kính gửi quý anh chị những bài được gửi đến groupe Cat Bui với chủ đề Cha.
Kính chúc tất cả những người cha đều có những đứa con biết yêu mình và có ngày lễ cha thật hạnh phúc.
Caroline Thanh Hương


Nhân dịp ngày Lễ Cha sắp tới, xin kính gởi lại quý anh chị một con cóc cuối tuần cũ nói về tấm lòng của một người cha được viết cách đây đã gần 13 năm.


Dẫn nhập:  Cách đây ít tuần (10/2002), tôi được đi dự một tiệc cưới khá đặc biệt. Phía cô dâu có bà mẹ và người cha kế. Người cha ruột ngồi cách tôi không xa, trong khu dành cho khách của nhà gái. Ông ngồi đó, giữa vài người bạn cùng tuổi, như một người khách thường.  Bà vợ cũ cùng với ba người con gái, trong đó có cô dâu, không hề đến chào hỏi hay nhìn đến ông một lần. Ông ngồi quay lưng lại sân khấu, mắt nhìn xuống mặt bàn, dáng khắc khổ chịu đựng. Khi giới thiệu tên của bố mẹ cô dâu, thì vị MC đọc tên ông, nhưng bước lên sân khấu lại là người chồng kế của bà vợ. Nhìn nét mặt đen sạm im lìm như khắc vào đá của người cha ruột cô dâu, tôi không biết ông đang nghĩ gì. Tiệc nửa chừng gần đến mục đi chào bàn thì ông đứng lên lẳng lặng ra về, chưa hề nhúng đũa vào thức ăn và cũng không chào hỏi bất kỳ ai. Ba đứa con và người vợ cũ hình như cũng không biết ông ra đi lúc nào. Suốt bữa tiệc tôi cảm thấy thật là bùi ngùi, và các món ăn cũng mất đi nhiều mùi vị. Bài "Lòng Cha" được viết dựa trên tiệc cưới này (Cali 10/2002).



Cóc cuối tuần:

     
               Lòng Cha 

                       (Xin được kính tặng ông Trần Văn T., một người tôi hoàn toàn không
                        quen biết mà lần đầu tiên, và có lẽ cũng là cuối cùng, tôi có cơ duyên
                              thấy mặt trong bữa tiệc đám cưới người con gái út của ông)

Con yêu dấu, lòng Ba mừng khấp khởi,   
Được nhìn con trong áo mới cô dâu,
Dẫu biết rằng sẽ chua xót buồn đau,
Gặp lại Mẹ bên kia cầu duyên nợ .  

Ba bùi ngùi tiếc nhớ,
Nhớ quê nhà, nhớ thuở bên nhau, 
Nhớ lời nguyền dù đời lắm bể dâu,
Ba Mẹ sẽ bạc đầu về chung lối.

Nhưng vận nước xoay chiều trong sớm tối,
Đời tang thương khi con mới đầy năm.
Quê hương chìm vào địa ngục tối tăm,
Ba quằn quại ôm hờn căm uất hận.

Sa cơ thất trận,
Long đong số phận lao tù, 
Xác tả tơi dưới nanh vuốt kẻ thù,
Tình máu mủ đành thiên thu vĩnh biệt.

Thân xích xiềng oan nghiệt,
Vợ con nào biết về đâu.
Đêm đêm thao thức nguyện cầu,
Nỗi thống khổ dầy sâu hơn bóng tối.

Giữa ngày tháng gông cùm tù tội,
Ba được Nội cho tin,
Cả nhà đã sớm vượt biên,
Đang sống sót bình yên trên đất lạ.

Ba từ đó luôn nhìn trời cảm tạ,
Dù âm thầm nghe trong dạ đắng cay,
Khi Nội lại cho hay,
Mẹ đã gặp được bờ vai nương tựa.

Ba không trách Mẹ phải đi bước nữa,
Tay con thơ, bơ vơ giữa xứ người,
Cánh vạc gầy lạc giông gió biển khơi,
Thân trơ trọi chốn chợ đời vạn ngả.

Ba cảm kích người đàn ông xa lạ,
Không quản nài vất vả, đã nuôi con,
Đã chăm lo Mẹ, chị được vuông tròn,
Thay cho kẻ mỏi mòn nơi vạn dặm. 

Ngày qua như tên bắn,
Ba cuối cùng may mắn sang đây,
Phím đàn cũ khác dây,
Gập ghềnh nẻo đọa đày đơn độc.

Ba chấp nhận mình là người  ngoại cuộc,
Đứng từ xa nhìn quyến thuộc ngày xưa,
Những đứa con khi chia cách còn thơ,
Theo năm tháng bây giờ đà khôn lớn.

Rồi lẳng lặng một mình ôm đau đớn,
Không đành lòng khuấy gợn sự bình yên,
Của đàn con nay chắc cũng đã quên,
Người cha ruột sống bên lề hiu quạnh.

Ba chỉ oán số phần mình bất hạnh,
Để con thơ sớm chịu cảnh chia phôi,
Tuy còn cha, nào khác trẻ mồ côi.
Con yêu dấu, Ba suốt đời tạ lỗi. 
                         x
                 x              x
Làn phấn nhạt dịu dàng che dấu tuổi,
Ánh lụa hồng ve vuốt chuỗi trân châu,
Người mẹ cùng chồng kế với cô dâu,
Cười rạng rỡ đón từng câu chúc tụng. 

Xập xè loan phụng,
Giọt u buồn rơi rụng trên khăn,
Trong đáy mắt nhọc nhằn,
Ẩn hiện nét băn khoăn sầu tủi.

Người cha ruột, mặt sạm màu gió núi,
Tiệc nửa chừng vội lủi thủi ra đi.
Nhạc vô tình gõ nhịp bước phân ly,
Mảnh khăn ố vỗ về lưng ghế trống.
                    Trần Văn Lương
                       Cali 10/2002
 


Noi Gương Ba Cố Làm Từ Phụ Cho Các Cháu Nội Của Ba

Ba khuất bóng khi tôi còn quá nhỏ
Kỷ niệm về người ít có để tưng tiu
Ðã cố công moi chất sám rất nhiều
Tôi chỉ nhớ hồi tôi chừng ba tuổi
...
Bệnh thiên truỵ làm tôi gầy ốm yếu ,
Sốt li bì nằm xỉu mãi trên giường ,
Ba suốt ngày lo chăm sóc yêu thương
Bỏ cả buổi làm cho tôi con diều gió
Cánh diều cong như trăng non lấp ló
Có sáo vằng lộng gió tiếng vi vu..

Ba tung diều bay bổng cất lời ru...

Tôi mệt mỏi nhưng nghe lòng khoan khoái .
Trong óc não của tuổi thơ khờ dại
Tôi chỉ còn nhớ lại bấy nhiêu thôi .
Khi lớn hơn mới được chị Tám tôi
Kể lại truyện ba cưng tôi thủa trước :
Là con út tính tôi thường ngang ngược
Muốn cái gì đòi bằng được mới nghe
Ba thương tôi chưa một bận răn đe
Lại sốt sắng cong lưng cho tôi cưỡi ...

Những đêm lạnh ba thường đem lò sưởi
Ðặt nhẹ nhàng êm aí cạnh giường tôi
Rồi đứng yên mà ngắm “ ÚT “trong nôi
Mắt lóng lánh như sao mai sáng chói ....

Tôi muốn nói những điều tôi phải nói ?
...
Lòng kính yêu xin gói trọn trong lời
Ba yêu ơi ! Ba của “ÚT Bái “ơi !

Con kính cẩn biết ơn ba Lắm lắm
Noi gương ba con làm cha đằm thắm
Cháu nội ba phải êm ấm như con
Và những lời con viết cho con con
Sẽ thực hiện những lời cha dạy cháu :


BÀI THƠ CHO CÁC CON

Muốn viết bài này cho các con
Từ khi trứng nước hãy còn non
Thế mà thấm thoắt gần hai giáp
Giấy ố vàng khô ,bút đã mòn
Trăm bận viết rồi trăm bận sóa
Vẫn chẳng nên thơ chẳng có hồn
Cha đã giáng sinh lầm thế kỷ
Trong đục hòa mình ,dạ héo hon
Giữa buổi giao thời Âu lấn Á
Mấy ai giữ được tấm lòng son ?
Trí thiển khôn ngăn hờn quốc phá .
Tài sơ khó thoát cảnh gia vong .
Ngó xuống tội cho dân cẳng lấm
Nhìn lên hận lũ mắt không tròng
Quốc Gia ,Cộng Sản đầy lang ,sói
Thì giúp ích gì được núi sông ?

Thế hệ ông cha không lý tưởng
Thì đàn con cháu lấy chi trông ?

Cha đã chong đèn gần trọn kiếp
Kiếm chửa ra cho một tấm lòng
Thực tâm thực trí vì dân tộc
Xứng đáng nêu gương giống LẠC HỒNG
Cha chẳng dám mơ con xuất thế
Phúc nhà đâu được vậy mà mong
Tuy con mười bốn (14 ) xong trung học
Mười tám (18) cử nhân nhất bảng son
Hăm mốt hăm ba thành bác sĩ
Thì vẫn trần xì cậu bé con
Vẫn chửa biết đời đầy giả rối .
Mười kẻ ngôi cao ,chín cúi lòn .
Họ chẳng biết gì trơ trẽn cả :
Lương tâm nhân loại quá hao mòn .
Cắn rứt còn ai lo sợ nữa
Nên bao mệnh phụ bỏ chồng con
Theo trai vài gã còn hoi sữa
Cặp kè đại lộ mặt nhơn nhơn
Ðạo đức nhân luân sao trống rỗng ?

Trên đà thoái hóa tuột bon bon
Một ngày nào đó người thành khỉ ....

Ðầy đường nhan nhản rặt du côn
Người tệ với người hơn chó sói
Tưởng tượng ra thôi đủ điếng hồn
Cha biết khuyên gì con được nhỉ ?

Anh nào cũng chết dại hay khôn
Chỉ kẻ hiểu đời may mới sống
Cùng đời bày tỏ tấc lòng son
Nghề nghiệp sau này con sẵn có
Khá đem phục vụ hết tâm hồn
Thú y có lẽ hay hơn hết !
Cứu vật rồi ra vật trả ơn ,
Nhưng nếu cứu người con nhớ kỹ
Báo oán thường dành kẻ độ nhơn
Con cũng chớ buồn khi rõ được
Bản lại diện mục giả hay chơn .
Vị tha ,bác ai xin con giữ
Ðừng giống như cha nặng oán hờn
Ðừng giống như cha mơ tuyệt hảo
Cả đời ôm mãi hận cô đơn
Khi dám coi đời như vở kịch
Ấy là con đã khá thành nhơn

Lạc Thủy Ðỗ Quý Bái




Cám ơn anh Đỗ Quý Bái đã chia sẻ tâm tình
Tôi thích nhất là những câu thơ này của anh đây

Cha đã giáng sinh lầm thế kỷ
Trong đục hòa mình ,dạ héo hon
Giữa buổi giao thời Âu lấn Á
Mấy ai giữ được tấm lòng son ?
Có lẽ như anh Lương có lần nói với tôi, bài thơ nào anh sáng tác ra đau buồn thế nào thì lòng anh cũng đau thế ấy cho đến mấy ngày,
Bài thơ này của anh viết, theo tôi nghĩ anh Bái chắc cũng không hơn gì anh Lương và nó thật chưá chan thật nhiều nỗi niềm cho ai đồng cảm với anh.
CRTH

Nhưng nếu cứu người con nhớ kỹ
Báo oán thường dành kẻ độ nhơn
Con cũng chớ buồn khi rõ được
Bản lại diện mục giả hay chơn .
Vị tha ,bác ai xin con giữ
Ðừng giống như cha nặng oán hờn
Ðừng giống như cha mơ tuyệt hảo
Cả đời ôm mãi hận cô đơn
Khi dám coi đời như vở kịch
Ấy là con đã khá thành nhơn

 

CHA TÔI

Cha tôi thời trai trẻ
Chức việc nho nhỏ
Làng Phú cường, xứ Thủ
Bình Dương
Thuở nhỏ nghe Bà nội nói
Tía mầy được Ông ngoại cưng
Nó muốn “leo bàn thờ”
Ông ngoại cũng cho
Đến phiên ba tôi làm cha
Thằng Đực Lớn làm gì cũng được
Mẹ nằm bịnh, sai bắc cho ấm nước
Thằng Đực tuổi mười ba, mười bốn
Nhóm lửa hoài, thổi hổng cháy
Ba đi làm việc dìa, mẹ mắng vốn
Con ông lớn sầm sầm
Biểu nấu cho ấm nước, nó hổng làm được
Ông già cười hề hề biểu
Nó là con trai, bếp núc cái gì
Miển nó học giỏi là được
Thôi để tui biểu nó chạy ra chợ
Mua cho bà tô cháo là xong
Ngày ông nằm hoi hóp
Trên Kinh Tế Mới, Bảo Lộc
Tôi mới từ ngoài Bắc, ở tù về
Tôi biết ba tôi sắp ra đi
Tôi năn nỉ vợ tôi về lo liệu
Tang ma, hậu sự cho cha
Bởi vì tôi liệu không đủ sức
Đứng nhìn cha già
Cả đời chỉ nuông chìu
Thằng con trai trưởng
Tôi thương cha đứt ruột
Làm sao đứng đó nhìn


Ngày Father's Day
Nhớ cha già
Nguyễn Thành Nhơn
( 3/6/2012 )
THEO CHÂN QUÝ  ANH CHỊ , XIN CÓ CHÚT KỶ NIỆM 
VỀ BỐ,  KỂ RA TRONG NGÀY FATHER' S DAY  :



      B Ố   T Ô I

Các bà, các cụ thường khi
Bảo rằng cái giống nam nhi biết gì
Về cơn đau đẻ li bì
Của người phụ nữ, đến kỳ phải mang

Sự thật quả đã rõ ràng
Nhưng trong thực tế, ai màng kể Ông
Đứng, đi, khoắc khoải, lông ngông
Bồn chồn, lo lắng, hông ngoài hành lang

Xót xa, ảm đạm, quáng quàng
Chạy lên chạy xuống bậc thang bao lần
Bước đi mỗi bước, chập chờn
Mồ hôi ướt trán, đổ dồn lo âu

Bởi nhìn thấy dáng cau mày
Của bà Bác Sĩ mà lòng lên mây
Xin cô y tá giải bầy
Chờ câu an ủi, gây niềm vững tin

Trải qua giờ khắc lênh đênh
Chỉ câu ngắn ngủi : " Yên tâm, hãy chờ ! "
Rồi khi cô vội lượn lờ
Đi tìm dụng cụ để hờ một bên

Làm Ông hồn vía chẳng yên
Máu dường đông cứng, liên miên từng hồi
Trộm nhìn cô ả, thôi rồi
Ngó Ông, cười mỉm, như bồi cơn đau

Thời gian lặng lẽ qua mau
Cảnh huống êm tĩnh khiến đâm ngại ngờ
Đôi chân rón rén, lập lờ
Mon men đến chỗ đợi chờ cu con

Mới hay Bác Sĩ ngủ ngon
Trời ! Ngủ ngon giữa lúc bà con phập phồng
Vợ đang nguyền rủa ông chồng
Chồng thì chết đứng bên tường, đợi, trông . . .


Sáng ra, cả một ước mong
Trời cho : Rực rỡ song song hiện về
Cu con tươi tối mọi bề
Mẹ tròn . . ., thôi cũng đề huề nỗi cha


      
            Trần Trọng Thiện

NIỀM  VUI  CỦA  CHA 

Cha tôi vui vẻ lắm cơ
Nuôi con năm đứa, tỉnh bơ nhọc nhằn
Lại có mẹ nữa, tối cần
Cửa nhà êm ấm, chỉ ngần ấy thôi

Nay đứa Bác Sĩ, xong rồi
Đứa em Nha Sĩ lấy chồng Sĩ Nha
Đứa ba, trung học sắp ra
Đứa bốn lớp mười, bơi lội, đờn ca

Đứa út, nay mới mười ba
Trượt băng luyện tập, Thiên Nga giáng trần
Số cha có phước có phần
Đội ơn Trời Đất, ngàn lần chẳng quên


             Trần Trọng Thiện
Đọc truyện buồn của anh Lương
Tôi xin kể tiếp cảnh thương tâm này
Giận cho Trẻ Tạo thày lay
Tin rằng khó có đọa đầy khổ hơn:

NGƯỜI CHỒNG HY SINH VÔ CÙNG CHO VỢ CON

Cư xá nọ có ông Bác Sĩ
Rất đẹp trai  , cương nghị dễ thương
Cưới cô vợ trẻ nõn nường
Đúng là một cập uyên ương tuyệt vời
Ai cũng nói : Phật Trời phù hộ
Cho tiên đồng gập gỡ tiên nương 
Một đôi hạnh phúc phi thường
Đúng là  giai ngẫu làm gương trên trần
Thêm  ông bạn đông lân của họ
Lại là tay giầu có đa tài
Rất trẻ trung, quá bảnh trai
Và nghề hùng biện khó ai sánh tầy
Bộ ba ni đêm ngày gắn bó ...
Sáng tinh kia bỗng có một bà
Đứng ngay trước của khóc  la :
Rằng ông Bác Sĩ là gà thiến thôi !
Ông dụ dỗ con tôi bỏ học
Phục vụ cho cô đốc của ông
Vì mắc bệnh con công biếng ngủ  ...
Thầy lang tây ngồi rũ trong nhà .
Hàng xóm mất ngủ kêu ca :
Bà ơi !mau trở lại nhà bà thôi !
Hãy để cho chúng tôi nghỉ chứ
Hãy làm ơn lịch sự chút đi !
Con bà nào có thiệt gì
Chẳng qua đỡ bạn tí ti khéo mà !
Ông Bác sĩ  thực là tội nghiệp
Giúp vợ yêu giải quyết âm dương
Vì ông lúc ở chiến trường
Đã  trúng đạn địch tuyệt đường giao hoan
Vì thương chồng vợ càng chịu đựng
Hứa suốt đời quyết đứng bên ông
Ông lại yêu vợ hết lòng
Quyết không để bạn đời trong thòm thèm
Nên hy sinh tính đem bạn tới
Mong ngày đêm sớm tối giúp nhau
Tắt đèn tối lửa biết đâu
Cho vợ thỏa mãn nhu cầu âm dương
Thêm lòng ông lại thương con trẻ
Chẳng để con có mẹ thiếu cha
Hy sinh thân bố được mà
Để cho gia đạo cả nhà yên vui
Riêng một thân ngậm ngùi  chịu đựng
Đẹp đẽ  thay tình đấng làm cha
Truyện  trăm phần trăm ( 100%) thực nha
Có nên ngả mũ cùng ta cảm hoài ?....
Đừng phê phán đúng sai nghe bạn

Trân trong

mercredi 17 juin 2015

TT mời ăn bánh mì thịt giò heo luộc, sauce Maggie, dưa cải chua ngọt và uống café đen hay café sữa.



Thưa các anh chị

Hôm trước NP gửi cho chúng ta thưởng thức món cháo đậu đỏ , nước cốt dừa và cá kho tiêu.

TT nhà tôi thấy vậy thì gửi cho chúng ta món ăn sáng này cho những ai còn nhớ món bánh mì Việt Nam thật đọc đáo, nào bánh mì làm tại gia, dưa chua đủ loại và món giò heo luộc, sauce Maggie như chị NPN nhắc không thể thiếu.
Tôi dọn thêm cho các anh chị thưởng thức 2 loại café cho ai thích uống đen, ai buôn bán thì 0 nên uống sáng sớm,mở hàng không hay và dòng café diụ như thêm sữa mẹ vào.

Thế là có bánh mì vừa thổi vừa ăn, thiếu confiture và beurre nữa là ai thích gì ăn nấy nhé.
Tây, Việt đề huề.

Chúc các anh chị ngon mắt, ngon miệng.

Cám ơn TT đã thực hiện món ăn và gửi hình.

Chờ TT gửi thêm món bánh trái cây đó nhé.

CRTH















DƯA MÓN
Nguyên liệu: 
- 300g kiệu, 50g ớt hiểm, 2 củ cà rốt, 2 củ cải trắng, 4 trái dưa leo, 2 củ su hào, nửa trái thơm, 2 chén nước mắm, 4 chén đường
Thực hiện: 
- Kiệu cắt bỏ lá, ngâm nước tro để qua đêm, phơi khô cắt rễ, bóc sạch vỏ. Rửa lại bằng nước muối sau đó phơi khô lần nữa.
- Cà rốt, củ cải trắng, su hào gọt sạch vỏ, thơm thái lát mỏng, xóc muối để 30 phút, rửa sạch lại phơi khô.
- Cho đường và nước lạnh vào nước mắm, sao cho ngọt, mặn vừa phải rồi bắc lên bếp để lửa nhỏ, khuấy đều. Khi đường vừa tan nhắc xuống, tiếp tục khuấy đến khi hỗn hợp nguội hẳn.
- Xếp kiệu, ớt, cà rốt, củ cải trắng, su hào, dưa leo, thơm vào keo, rót nước mắm đường vào ngập nguyên liệu. Ngâm khoảng một ngày là dùng được. Nếu muốn để lâu thì bỏ trong tủ lạnh ăn dần  Ăn kèm với bánh chưng, bánh tét rất ngon
  • 2
    DƯA HÀNH
    Nguyên liệu:
    - 2 kg hành củ
    - nửa chén giấm
    - nửa chén đường
    - 1/4 chén muối
    Thực hiện: 
    Cho 1 chén muối vào thau nước, bỏ vào một cục phèn chua, khuấy đều. Cho hành nguyên cả vỏ vào thau, ngâm. Sau một tiếng đồng hồ vớt cục phèn chua ra. Đậy kín thau và ngâm hành trong 2 ngày. Sau hai ngày thì làm sạch hành: gọt bỏ vỏ, rửa sạch, để ráo nước.
    Trong khi đó thì làm nước trộn.
    Cho giấm, đường, muối, nước vào một cái nồi (chừng nửa nồi nước). Đặt nó trên bếp lửa và khuấy tan. Chừng nào hỗn hợp sôi thì nhắc xuống, để nguội.
    Cho củ hành vào keo. Rồi đổ hỗn hợp (nước đường muối) đó vào ngập củ hành. Lấy miếng ni-lông sạch (hay cái chén nhỏ) ấn trên mặt củ hành cho nó chìm xuống nước. Đậy kín keo hành.
    Sau 10 ngày là ăn được.
  • 3
    DƯA KIỆU
     Nguyên liệu:
    - 1 kg kiệu Huế làm sạch (có loại làm sẵn bán ở chợ)
    - nửa kg đường
    - cục phèn chua (bằng 1 lóng tay)
    - 1 muỗng cà phê muối
    - một củ tỏi lột vỏ
    Thực hiện: 
    Kiệu rửa sạch rồi ngâm vào nước với cục phèn và 1 bụm tay muối. Chừng một tiếng, vớt cục phèn ra. Đem thau kiệu có nước này phơi nắng 1 ngày.
    Sau đó sả sạch, rải kiệu trên mâm và phơi nắng 1 ngày.
    Đem kiệu ướp đường và 1 muỗng cà phê muối với tỏi lột.
    Ướp 2 tiếng rồi cho vào keo và đổ giấm vào.
    Sau 10 ngày ăn được. Có thể ăn dần suốt năm mà không hư.
  • 4
    DƯA GIÁ
    Nguyên liệu:
    - 1 kg giá cọng mập ngắn.
    - vài cọng hẹ (tuỳ ý) cắt khúc bằng cọng giá
    - 1 củ cà rốt, xắt sợi ngắn bằng cọng giá
    - chừng một đốt ngón tay củ gừng, xắt sợi (không giã nát vì nó sẽ làm đục nước).
    - chút xíu phèn chua (chừng 1 đốt ngón tay út)
    - 1 muỗng cà phê muối
    - 3 muỗng cà phê đường
    - một chén nước dưa kiệu và một ít củ kiệu chẻ nhỏ. (Nếu không có thì thay thế bằng nửa chén giấm).
    Thực hiện: 
    Giá rửa sạch, nhặt bỏ các vỏ đậu xanh còn bám vào giá. Cho cục phèn vào thau nước và khuấy tan, rồi ngâm giá và cà rốt xắt sợi vào. Chừng 15 phút, vớt ra rổ cho ráo nước. Đổ nước sạch (không cần nấu chín) vào trong thau, cho muối vào đường vào, khuấy tan. Rồi cho giá, cà rốt, gừng, hẹ, nước dưa kiệu và một ít củ kiệu chẻ nhỏ vào trong thau, sâm sấp mặt nước.
    Nếu thiếu nước thì đổ thêm nước sạch vào. Lấy cái dĩa bàn đè trên mặt giá cho nó chìm xuống nước. Đậy kín thau, hôm sau là ăn được.
    (Có thể dùng cái keo lớn để chứa, thay vì thau. Nhưng trên mặt giá thì lấy cái dĩa nhỏ hơn miệng keo dằn xuống giá xuống. Cũng có thể lấy miếng nhựa sạch dằn nó xuống.)

lundi 15 juin 2015

Ai ăn cháo đậu đỏ nước dừa, cá lòng tong kho tiêu và trứng muối không ?

Kính gửi quý anh chị hình ảnh những món ăn Việt Nam thuần tuý mà có thể chúng ta đã quên ...

Cám ơn  NP đã gửi hình.

Caroline Thanh Hương

Coi cách làm trứng vịt muối tại nhà đây
http://www.lamsao.com/cach-lam-trung-vit-muoi-cuc-nhanh-p214a26457.html

Caroline Thanh Hương viết Thơ Cho Chị, theo vài ảnh chụp của Hương Kiều Loan.

Bài viết này đã post trước đây, hôm nay soạn lại trong máy, tôi sửa lại bài viết, thêm nhạc vào và hy vọng bài viết không làm quý anh chị rơi nước mắt.





Thơ Cho Chị.


Cảm tác từ  pps Sen Bát Ngát của chị Hương Kiều Loan.


                                                                   Chị Hương Kiều Loan

Hôm nay trời đã vào xuân, tiết tháng tư man mát với những cơn gió lạnh dịu dàng.

Khi tôi mở coi pps của chị Hương Kiều Loan vào dịp này làm tôi liên tưởng đến kỷ niệm cũ, một năm trước đây, vợ chồng dì dượng tôi đã ra đi ... khi đông đã tàn.


Bài thơ dưới đây tôi đã viết năm vừa qua thay thế cho mẹ tôi để tiễn người chị cả đã ra đi ... mãi mãi.



Khi hoa đã dâng hương cho đời, sen đã tàn phai nhan sắc thì những hạt sen để lại cho đời chút gì gậm nhấm tâm tư .







Dì và mẹ lớn lên trong cảnh mồ côi bà Ngoại tôi rất sớm , dì đã tốt nghiệp, có chồng và đi xa, bỏ mẹ tôi lại lớn lên với các sơ trong nội trú và bươn chải cuộc đời với những thử thách không ngừng mà chỉ có người trong cuộc mới biết cái chua chát của ... « chút nắng, chút tôi ».




Dì và mẹ ít có dịp gặp nhau, tuy cả hai ở cùng xứ sở tha phương ... Dì đã cao tuổi, bệnh hoạn liên miên và có lẽ đến giờ phút cuối cùng có cuộc đời của người vợ, người mẹ, Dì chưa có phút nào vui.

Dì hay tâm sự với tôi là chỉ có cái chết, có lẽ mới giải thoát được cho Dì cái kiếp người trong một chung cư xa con, cháu với chung quanh là bốn bức tường lạnh lẽo, lạnh từ tâm hồn đến thể xác.



Bà Lê Thị Hai , cựu giáo sư anh văn trường Bác Ái.
Tấm ảnh này, mẹ tôi lượm lại được sau khi đến thăm nơi chị ở lần chót mà tôi dặn mẹ, nhớ gom lại những hình ảnh cũ của Dì, vì sau này không ai có thể cho lại tôi những gì đã mất mát của một thời đã qua.

Xem đến « Lung Linh Bóng Nước  » ảnh chụp của Hoàng Dung thật lộng lẫy và thật buồn ...soi gương để thấy hồng nhan chỉ là ảo ảnh, cái đẹp hay xấu, chỉ do con mắt nhìn của người yêu hay ghét nó ... mà đoạn trường là thiên tình sử một đời không có chút tình Yêu.



Hoa đã kết trái , Xuân đã về, người đã ra đi... thanh thản vì đã trả xong món nợ nước và món nợ nhà ...
Hôm nay tôi viết để kể lại một câu chuyện tuy buồn, nhưng nó đã được siêu thoát trong lòng kẻ ở người đi, có còn chăng là những hạt tro đã cuốn theo chiều gió ngày tháng Xuân năm 2011.


Thơ Cho Chị

Đời người như gió thoảng
Vợ chồng như nhện giăng.
Nợ nước cơn gió́c
Tình nào như mảnh băng.

Giọt lệ không ngừng tuông
Từ lúc mồ côi mẹ.
Từ lúc em biết buồn
Chị làm người không quê.

Chị , Em không còn trẻ
Chúng mình nơi xứ người.
Ba người trong một xứ
̣t được nhìn ? than ôi.

Chị ơi đừng bỏ tôi
Chị ơi đừng bỏ cháu.
Chị đã bay về trời
̀u chị bơ vơ trôi.

Muốn ngừng tuông dòng lệ
Mà́t vẫn thấy cay.
Chị ơi, chị theo Mẹ
Chúc chị gió ngàn bay.

Thanh Hương
Viết thay cho mẹ để tiễn đưa Dì Hai.

Nghe bài hát ở đây

     Thanh Hương Caroline


*Cám ơn những ảnh chụp về những đóa hoa Sen  của chị Hương Kiều Loan, cám ơn bài thơ « Thơ Cho Chị   » đươc chị Như Ngọc Hoa đã phổ nhạc rất tài tình

 Trường hợp bài viết post trên đây không còn hình ảnh , quý anh chị có thể vaò đây xem lại  








Thơ Cho Chị Caroline Thanh Hương

 http://www.mediafire.com/download/eqmwlc503h30x7r/Thơ_Cho_Chi_CRTH.pdf