Translate

Libellés

découvert (110) thơ; văn; nhạc; ảnh chụp; Caroline Thanh Hương (68) photographie (59) ký ức Việt Nam (44) santé (36) nghe đọc truyện hay (35) touriste (35) science naturelle (29) événement (28) nhạc Việt (27) nhạc Phạm Đức Nghĩa (20) art culinaire (19) philosophie (15) psychologie (15) văn chương (14) xã hội (12) nhạc không lời (11) science (11) ảnh Hương Kiều Loan (10) science économique (9) đọc và nghe đọc truỵên hay (9) xã hội Mỹ (8) aventure (6) news (6) société (6) thơ Đỗ Quý Bái (6) économie kinh tế (5) lịch sử (5) show Caroline Thanh Hương (5) sử Việt Nam (5) art (4) du lịch (4) littérature vietnamienne (4) Education (3) littérature (3) thơ Trần trọng Thiện (3) Canada (2) Les Contes vietnamiens truyện cổ tích việt nam (2) cách làm thơ hay và đúng (2) histoire secrète (2) l'histoire de France (2) mythe (2) technologie (2) thơ Huy Văn (2) thơ Hư Hao (2) tùy bút Caroline Thanh Hương (2) văn (2) Cần Thơ (1) David Oïstrakh (1) Dì Bùi Lệ Khanh (1) Economie (1) Montréal (1) Petrus Ky (1) Phan Thuận Breton (1) Québec (1) Stephen Hawking (1) Thơ văn Nguyễn Kiề (1) Trung Tâm Giáo Dục Hồng Bàng (1) Tạp Chí Dân Văn (1) Văn Xuân Vũ (1) astuce (1) bình luận Thuỵ Khê (1) ca sĩ Phi Nhung (1) ca sĩ Phạm Khải Tuấn (1) chân dung France Gall (1) fashion Jean-Paul Gaultier (1) fashion áo dài Việt Nam (1) học tiếng anh (1) informatique (1) ingénierie (1) nhạc Ngô Hồng Quang (1) nhạc Phạm Mỹ Lộc (1) nhạc ngoại quốc (1) nhạc ngoại quốc Steve Earle (1) photographie Vu Cong Hien (1) sport (1) thơ Chẩm Tá Nhân (1) thơ Lê Quang Chiểu (1) thơ Nhất Hùng (1) thơ Thanh Thanh. (1) thơ Trần Văn Lương (1) truyện ngắn; thơ Trần Văn Lương (1) văn Huy Phương (1) văn Thế Lữ (1) văn Tràm Cà Mau (1) văn chương văn nghệ Đoàn Thế Ngữ (1) văn câu đối (1) văn Đoàn Xuân Thu (1) xem phim hay tiếng ngoại quốc (1) Đại Học Văn Khoa (1)

dimanche 17 novembre 2019

Chớm Đông Không Lạnh Thì Cũng Rét Căm: tùy bút Caroline Thanh Hương.

tt


Chớm Đông Không Lạnh Thì Cũng Rét Căm.

(Tùy bút Caroline Thanh Hương)



Sáng thứ sáu 15 Tháng 11 năm 2019, cũng chỉ mở đầu cho trận tuyết mà đài khí tượng đã công bố từ đầu tuần trước.

Những người dân ở vùng chân núi Alpes cứ xem thường vì ngày qua ngày cơn lạnh chưa bắt đầu và chỉ mưa lâm râm, trời thì âm u nhưng chưa rét lắm.




Thế mà từ trong đêm thứ năm sang cáng thứ sáu 15 tháng 11 này thì Tuyết đã đến và ngập nặng khắp mọi nơi.

Loại tuyết nặng này là nỗi khiếp đảm cho dân tây, khi nó có thể làm gẫy cây, làm sập nhà thật dễ dàng và dĩ nhiên là bị cúp điện.




Những tháng hè thì ai cũng thích mở máy điều hòa cho mát và nếu cái nóng làm cho người ta thấy khó chịu bao nhiêu thì cái lạnh cũng có thể làm chết người.

Tôi thức dậy vào ba giờ sáng, tưởng như thế là có thể ra đường không trở ngại trước năm giờ, nhưng trời nào có chiều lòng người.



Tuyết thì đầy ấp sân và phủ kín xe, ngay cả những bánh xe cũng cần đẩy hết tuyết ra mới thoát được chỗ đậu.

Cái xuổng đẩy tuyết bị bỏ quên ngày trời dài theo mấy thang hè đã không chịu nổi mưa nắng tàn phá nên cán xúc tuyết đã gẫy gọn nằm chèo queo.

Thôi thì đành bắt cây chổi quét sân thay cây xúc tuyết đảm nhiệm việc ủi tuyết.

Làm xong màn dọn đường ra khỏi nhà đã hơn năm giờ sáng và tuyến đường mười một cây số hôm nay có thể dài thành trăm cây số.



Tôi đành lấy hết can đảm lái xe đi trên những con đường lởm bởm tuyết mà quý xe ủi tuyết của DDE chưa bắt tay vào làm việc.

Qua gần nửa chặng đường thật hồi họp với vận tốc ba mươi km giờ và gài số ba hay số hai để đừng bay theo tuyết thì dưới một con dốc, tôi biết là mình phải tìm chỗ tắp lại bên đường.

Từ đằng xa, đã thấy đèn báo hiệu xe panne của chuỗi dây xe ngừng chạy, tôi biết ngay là xe của họ có vấn đề bám trên đường.



Cũng con dốc này mà cách đây vài năm tôi đã bị đâm xuống ruộng sâu hơn một mét dưới đường lộ.

Tiết Thu ẩm ướt, mặt trời cũng chậm ló dạng cho nên dưới cái rét không độ C, tôi phải mở máy xe chờ. Thời gian gần như chưa bao giờ chậm như lúc này đây.

Từ phía đối diện chưa có xe nào chạy ngược chiều lại với xe của mình thì tôi đã hiểu mình cũng phải cắn răng chịu lạnh chờ xe ủi tuyết đi làm.



Nửa giờ sau đã có một xe ủi tuyết làm việc, tôi cũng bắt theo mọi người tiến thử lên, nhưng đột nhiên ai nấy cũng tắp lại theo bờ lề vì con lộ chưa sạch nước đá.

Thật là may mắn cho xe tôi chưa leo dốc, chứ nếu ai mà thử đậu xe giữa triền dốc giữa đám tuyết bám bay đá tuyết rồi khi bắt đầu vào số chạy một thì có thể xe mình chẳng buồn đi tới mà trượt ngang hay tuột lùi.

Tay chân tôi cũng bắt đầu tê cưng cứng, chưa đến nổi là cứng ngắc, nhưng nếu bước ra khỏi xe là có thể chụp ếch ngay đó, nên tôi phải chờ như mọi người.

Gần bảy giờ, chiếc xe ủi tuyết thứ hai xuất hiện và lần này khách ven đường đồng lượt mở máy vọt theo.

Trái tim tôi cũng đã gần chịu hết nổi vì lo những chướng ngại vật bất thình lình còn có thể xuất hiện, như đám cây gẫy , dây điện gẫy như lúc đi ngang qua một cánh rừng nhỏ.



Bây giờ đến nơi làm việc thì hàng thông trước cổng đã sập ào ra ngoài lưới và cánh cổng dưới sức tuyết nặng nề chỉ hé đủ cho người đi bộ vào.

Tôi bỏ lại xe mình bên đường và cuốc bộ vào trong hãng.

Bảy giờ hơn mà còn có điện, thật là trời thương chứ bây giờ mà đi trở về chắc cũng phải đợi qua cơn hồi họp mấy giờ qua.




Đúng là qua một chuyến thoát hiểm mới thấy trời còn thương mình.

Hôm nay ngồi nhà viết lại câu chuyện tuyết rơi và sẽ còn rơi nữa trong những tháng tiếp theo vì nơi đây  chưa vào Đông mà chỉ là bắt đầu.





Đúng là trời sinh ra mình để luôn có nỗi khó, có mấy ai tránh được và niềm an ủi mà mình luôn tin tưởng là dù sao mình cũng còn rất nhiều may mắn.

                                                                             Caroline Thanh Hương
                                                                               17 tháng 11 năm 2019

tt

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire